-->

Càng vùng vẫy, bẫy càng siết – Khi rừng âm thầm chảy máu và sự sống bị bóp nghẹt từng ngày

[chitiet]

 Càng vùng vẫy để thoát thân, chiếc bẫy thòng lọng càng siết chặt.

Đau đớn, hoảng loạn, sợ hãi — từng ngày trôi qua là từng ngày sự sống bị bào mòn, cho đến khi thân xác lặng lẽ mục rữa giữa rừng sâu.

Trước mắt là chiếc sọ của một bé khỉ con, bên cạnh vẫn còn đó chiếc bẫy dây phanh vô tri. Đối diện với cái chết, sự sợ hãi và tuyệt vọng của loài vật nào có khác gì con người. Nhưng còn đau đớn hơn cả, là hình ảnh khỉ mẹ đứng bất lực nhìn con mình gặp nạn, không thể cứu, không thể chạm tới — chỉ có tiếng kêu tuyệt vọng vang lên giữa rừng già.

Ngày cuối năm, viết cho những cái chết của thú rừng chưa từng được gọi tên, chưa từng được ai biết đến. Những cái chết âm thầm, lặng lẽ, nhưng không hề vô nghĩa.

Khi ngoài kia, người ta vẫn rỉ tai nhau khoe món ăn từ thú rừng, khoe những “thú cưng độc lạ” là động vật hoang dã, thì trong rừng, máu vẫn đang chảy. Mỗi chiếc bẫy được đặt xuống là thêm một sinh mạng bị đẩy đến bờ vực, thêm một hệ sinh thái bị tổn thương.

Bảo vệ động vật hoang dã không phải là điều gì xa xỉ. Đó là trách nhiệm, là lương tri, là cách con người đối xử với sự sống khác mình.

P/s: Ảnh tư liệu chụp năm 2024, khu vực Chùa Linh Ứng.



[/chitiet]

DotyCat - Teaching is Our Passion