Vinh dự nhất – Phường Tiên Phong
[chitiet]
Vinh dự nhất – Phường Tiên Phong
Vinh dự nhất gọi tên phường Tiên Phong,
Xưa đất Thái Bình, nay về Hưng Yên đóng mốc.
Bốn lăm năm từ huyện Vũ Thư lội ngược,
Lên thị xã rồi, tưởng đổi phận sang trang.
Ai ngờ đâu bồi dưỡng cả… núi hoang,
Núi rác cao hơn cả mơ lành ngày cũ.
Hồ thì đầy, không phải sen hay cá ngủ,
Mùi đặc trưng – thưởng thức miễn phí quanh năm.
Dân đấu tranh dài hơn cả tháng năm,
Đơn đi gõ, lời kêu chìm trong gió.
Chuyển thì không, mà chịu thì quá khổ,
Hành hạ nhau bằng “đặc sản” trời cho.
Vũ Béo trao quà chẳng gói chẳng nơ,
Bệnh tật rải đều từ già sang trẻ.
Ruộng bỏ hoang, thóc không còn mà bẻ,
Trẻ lớn lên đi tứ xứ kiếm ăn.
Xóm làng tan, gọi phố mới cho sang,
Nhưng bản chất vẫn ngõ xưa, làng cũ.
Lắp chữ “phường” lên tường nhà mục nát,
Phố trên giấy, đời thực vẫn long đong.
Ai có về xin ghé một lần trông,
Sông xưa đó, nước đen ngòm lặng lẽ.
Rác từ đâu về, cao như núi trẻ,
Mùi “thơm tho” bay khắp xóm làng quê.
Thôi thì đành cùng nhau chịu mà mê,
Mê cái mùi quen rồi không trốn được.
Vinh dự nhất – nghe sao mà chua xót,
Xin cảm ơn… cho trọn một câu đời.
[/chitiet]


Đăng nhận xét